Bài viết
Chiến lượcĐỪNG ĐỔ LỖI CHO PT
Một người bạn làm PT ở chuỗi gym chain kể cho tôi nghe về tuần đầu tiên đi làm của cô ấy.
Tác giả
Hoshin Kanri OS

Sáng thứ Hai, Quản lý gọi vào phòng. Bảng trắng trên tường ghi tên từng PT, kèm theo số gói đã bán trong tháng. Tên cô ấy chưa có số nào. Manager chỉ vào tấm bảng và nói: "Em có 30 ngày." Cô ấy hiểu. Không phải 30 ngày để học cách dạy tốt hơn. Mà 30 ngày để bán đủ target hoặc thu nhập tháng đó sẽ gần bằng 0. Tôi hiểu tại sao người ta tức giận khi bị PT dí bán gói. Phản ứng đó hoàn toàn có lý. Nhưng tôi nghĩ chúng ta đang nhắm sai mục tiêu. Đây là kiến trúc tài chính mà một PT ở gym chain thường phải sống trong đó:
Lương cơ bản = lương tối thiểu, tính theo giờ "đứng sàn."
Tức là những giờ PT đi lại trong phòng tập, hỏi thăm khách, cố gắng tạo quan hệ — được trả xấp xỉ lương bảo vệ. Không phải vì gym không có tiền, mà vì đây là thiết kế. Thu nhập thực đến từ hoa hồng bán gói. Gym lấy từ 30% đến 60% trên mỗi buổi PT. Một buổi khách trả 500 nghìn, PT nhận về 200–350 nghìn. Trừ thuế, trừ chi phí, trừ thời gian tư vấn không công — margin thực tế còn lại rất mỏng. Để đủ sống, PT phải bán liên tục. Không phải vì họ tham. Mà vì khách tập được vài tháng rồi nghỉ — tức là thu nhập của PT bay theo. Để duy trì thu nhập ổn định, họ buộc phải liên tục convert khách mới thay thế cho khách cũ vừa bỏ tập.
**Hệ thống này không bị thiết kế sai. Nó được thiết kế rất chính xác — chỉ là không phục vụ PT, không phục vụ khách hàng, mà phục vụ dòng tiền của operator. ** Số liệu nói rõ điều này hơn bất cứ lý luận nào: 80% PT mới bỏ nghề trong năm đầu. Không phải 80% vì họ thiếu năng lực. Không phải vì fitness đang giảm sức hút. Thị trường PT toàn cầu đang tăng trưởng 12% mỗi năm — nhu cầu có thừa. Họ bỏ nghề vì không đủ sống. Và đây là chi tiết khiến tôi không thể bỏ qua: đa số những người đó bước vào nghề này vì thực sự muốn giúp người khác thay đổi sức khỏe. Họ đầu tư thời gian, tiền bạc cho chứng chỉ. Họ có đam mê thật sự. Rồi hệ thống dạy họ rằng: đam mê không trả bill. Quota mới trả bill. Một số người cúi đầu làm theo. Một số người bỏ nghề. Số ít còn lại tìm cách làm đúng trong một môi trường không thiết kế để họ làm đúng — và thường xuyên bị trừng phạt vì điều đó.
Tôi muốn lật ngược một assumption mà tôi thấy rất phổ biến trong các bình luận mỗi khi chủ đề này nổi lên. Người ta nói: "PT đó bất nhân, tham tiền, không có đạo đức." Tôi hỏi ngược lại: bạn sẽ làm gì khác nếu ở vị trí của họ? Lương cơ bản gần bằng không. Thu nhập phụ thuộc hoàn toàn vào hoa hồng. Manager theo dõi số bán hàng từng tuần. Khách tập 3 tháng rồi nghỉ và thu nhập của bạn biến mất cùng với họ. Bạn có chứng chỉ về fitness, không có training về tài chính cá nhân, không có safety net. Đổ lỗi cho PT trong hoàn cảnh này giống như đổ lỗi cho công nhân nhà máy vì sản phẩm kém chất lượng — trong khi dây chuyền sản xuất được thiết kế để cắt góc và người quản lý đang đứng sau lưng họ với clipboard. Nguyên nhân góc rễ không nằm ở đạo đức cá nhân mà nằm ở cấu trúc incentive.
Và đây là điều thực sự đáng suy nghĩ cho những ai đang vận hành phòng tập. Nếu PT của bạn đang phải bán để sống — bạn đang vận hành một hệ thống mà trong đó lợi ích của nhân viên và lợi ích của khách hàng đối lập nhau từ đầu. PT cần bán nhiều, khách hàng cần không bị bán quá mức. Hai thứ này không thể cùng tồn tại trong cùng một buổi tập mà không có ai bị thiệt. Khi bạn thiết kế một hệ thống xấu rồi đặt người tốt vào trong đó — bạn sẽ nhận được kết quả xấu, và bạn sẽ không hiểu tại sao. Không phải vì thiếu người tốt. Mà vì hệ thống không cho người tốt không gian để tốt.
Có những phòng tập đang vận hành theo cách khác. Tách bạch vai trò PT và sales. Trả lương cơ bản đủ sống. Đo KPI bằng retention của khách, không phải số gói bán ra. Kết quả không chỉ là đạo đức hơn. Kết quả là PT gắn bó lâu hơn, khách hàng trung thành hơn, chi phí tuyển dụng và đào tạo lại thấp hơn đáng kể. Đây không phải lựa chọn giữa làm tốt và làm lợi nhuận. Đây là lựa chọn giữa lợi nhuận ngắn hạn và lợi nhuận bền vững. Hai thứ đó không giống nhau.
Bài viết liên quan
Đọc tiếp

PHÒNG GYM KHÔNG MUỐN BẠN ĐẾN TẬP
