Bài viết

Chiến lược

PHÒNG GYM KHÔNG MUỐN BẠN ĐẾN TẬP

67% thẻ tập gym không được sử dụng. Đây không phải con số thất bại của ngành. Đây là mô hình kinh doanh của ngành.

15 tháng 4, 20265 phút đọc0 lượt xem

Tác giả

Hoshin Kanri OS

PHÒNG GYM KHÔNG MUỐN BẠN ĐẾN TẬP

Hãy làm một phép tính đơn giản. Một phòng gym có 500 máy và thiết bị. Nếu tất cả thành viên đều đến tập đúng giờ cao điểm, phòng tập sẽ vỡ trận — hàng chờ, phàn nàn, churn hàng loạt. Vậy mà các chuỗi gym lớn vẫn bán thẻ cho 1.500, thậm chí 2.000 người. Không phải vì họ tính sai. Mà vì họ tính rất đúng. Planet Fitness — chuỗi gym lớn nhất nước Mỹ tính theo số thành viên — có trung bình 7.200 thành viên mỗi chi nhánh. Và họ biết rằng 60% trong số đó sẽ không bước vào phòng tập trong bất kỳ tháng nào. Đây không phải bug trong hệ thống. Đây là lý do tại sao họ có thể thu 10 USD/tháng mà vẫn đạt EBITDA margin trên 40%. Khi bạn không đến tập, phòng gym vẫn thu tiền bạn — nhưng không tốn chi phí phục vụ bạn. Đó là unit economics hoàn hảo nhất trong ngành dịch vụ.

Cái mô hình này có một cái tên chính xác: Ghost Member Model.

Và nó vận hành theo toán học rất rõ ràng: Chi phí cố định không đổi theo số người đến tập. Tiền thuê mặt bằng, thiết bị, điện nước — tất cả đều cố định. Người thứ 500 đến tập không tốn thêm gì đáng kể so với người thứ 100. Nhưng người thứ 500 đóng tiền thành viên đủ 12 tháng — dù chỉ đến 3 lần. Churn được tính sẵn vào mô hình, không phải rủi ro. Ngành gym có churn rate trung bình 30–50% mỗi năm. Thay vì xem đây là vấn đề cần giải quyết, các chuỗi lớn xem đây là vòng quay tự nhiên để liên tục bán thẻ mới. 50% người bỏ tập sau 6 tháng đầu = 50% chỗ trống để bán thẻ mới mà không cần mở rộng mặt bằng. Doanh thu ổn định nhất khi acquisition cao VÀ churn... cũng cao. Nghe nghịch lý, nhưng đây chính xác là cách mô hình subscription-based vận hành khi không có động lực retention thực sự. Người cũ bỏ tập nhưng vẫn trả tiền thêm 2–3 tháng trước khi hủy. Người mới liên tục đăng ký — đặc biệt tháng Giêng, chiếm 12% tổng sign-up cả năm.

Người Mỹ lãng phí ước tính 1.3 tỷ USD mỗi năm vào thẻ tập không dùng. Số tiền đó không biến mất. Nó nằm trong báo cáo doanh thu của các chuỗi gym.

Bây giờ là phần mà nhiều người trong ngành sẽ không thích nghe. Khi lợi nhuận được tối ưu hóa bằng cách giữ người trả tiền mà không đến tập — thì không có động lực kinh tế nào để phòng tập thực sự giúp bạn tập đều. Đây là điểm mà Ghost Member Model trở thành thứ gì đó tối tệ hơn. Khi phòng gym cần acquisition liên tục để bù vào churn, họ tăng KPI sales. KPI sales tăng thì áp lực lên PT tăng. PT bị trả lương cơ bản gần mức lương tối thiểu, thu nhập thực đến từ hoa hồng bán gói. Kết quả: PT không còn là người hướng dẫn sức khỏe — họ trở thành nhân viên sales mặc đồng phục huấn luyện viên. Đây không phải vấn đề đạo đức cá nhân của từng PT. Đây là cấu trúc incentive được thiết kế từ trên xuống. 80% PT mới bỏ nghề trong năm đầu. Không phải vì thiếu đam mê. Mà vì hệ thống không cho họ lựa chọn nào khác ngoài việc bán — và khi họ không bán đủ, thu nhập không đủ sống. Họ cũng là nạn nhân của mô hình này. Họ chỉ đứng gần khách hàng hơn nên dễ bị đổ lỗi hơn.

Thị trường đang bifurcate theo hình chữ K. Phân khúc budget và premium đều đang phát triển. Phần chết là midtier — những chuỗi gym bị kẹp giữa, không đủ rẻ để cạnh tranh với Planet Fitness, không đủ giá trị thực để justify mức giá cao hơn. Đây chính xác là phân khúc đang desperate nhất, và vì vậy aggressive nhất trong sales. 24 Hour Fitness — từng là chuỗi gym midtier lớn nhất nước Mỹ — nộp đơn phá sản năm 2020, thu hẹp từ 500+ xuống còn khoảng 244 địa điểm. LA Fitness vẫn trụ được nhưng hiện đang đối mặt với vụ kiện từ FTC về thiết kế hủy hợp đồng cố ý gây khó dễ. Cùng một áp lực đó đang hiện diện ở Việt Nam — với thêm một biến số: thị trường BNPL đang tăng trưởng 36.5% mỗi năm và chưa có quy định nào kiểm soát việc nhúng kênh cho vay trực tiếp tại điểm bán phòng tập. Nhưng đó là chủ đề của bài tiếp theo.

Còn bây giờ, nếu bạn đang vận hành phòng tập hoặc đang nghĩ đến việc mở rộng — có một câu hỏi cần trả lời thật trước khi làm bất cứ điều gì khác: KPI bạn đang đo là acquisition hay retention? Nếu câu trả lời là acquisition — bạn đang xây một cái máy mà lợi nhuận của nó phụ thuộc vào việc khách hàng của bạn thất bại trong mục tiêu tập luyện. Có những người đang chọn xây theo cách khác. Ít hào nhoáng hơn. Nhưng bền hơn — cả về doanh thu lẫn lương tâm. Tăng retention 5% có thể tăng lợi nhuận 25–95%. Con số này không cần giải thích thêm.

Chia sẻ:FacebookX (Twitter)

Bài viết liên quan

Đọc tiếp